Đồng Hành Với Thần - Mở Đầu - Along with Divinity - Prologue

Đồng Hành Với Thần - Mở Đầu

Đạo Cụ Nhiệm Vụ

"Bạn có từng nghĩ, nếu không có Thần, cuộc sống của chúng ta sẽ ra sao?"
Trong câu chuyện lý trí pha chút hài hước, hày cùng tác giả giải câu đố về "Thần Tính".

Câu chuyện

Khi chúng tôi thoát khỏi hàng rào giữa thần và giáo hội, hướng về phía bắc Teyvat, chúng tôi đã phát hiện ra, sau khi phong thần Barbatos ở Mondstadt dần dần ẩn cư, dân cư thành Mondstadt vẫn tuân theo tác phong của nhiều thập kỷ như trước. Khi chúng tôi quan sát cư dân của thành Mondstadt, rất nhanh phát hiện ra rằng người dân ở thành Mondstadt rất tùy ý và phóng khoáng, nguồn gốc chủ yếu là bởi ở Mondstadt hàng năm luôn mưa thuận gió hòa, cơm áo không cần suy nghĩ, hoàn cảnh thoải mái khiến họ sẵn sàng đem ngũ cốc dư thừa ra ủ rượu, và nguồn rượu phong phú lại càng khiến tính cách của họ trở nên phóng khoáng hơn - Và phong thần Barbatos không hề tận tay dạy họ niềm vui ủ rượu.

When our perceptions are unfettered by archons and churches, we shall learn that in northern Teyvat, the people of Mondstadt preserved their culture as decades ago, even after Barbatos the Anemo Archon concealed himself. When we observe the daily lives of the people of Mondstadt from a higher perspective, it is evident that the people share a carefree nature, which mostly stems from their bountiful and pleasant living conditions. The surplus grain produced became their source of brews, and the brews further nourished their easygoing temperament. Above all, the Anemo Archon never taught them how to make wine and revel — they discovered it themselves.


Nhưng tôi không hề có ý khiến độc giả nhận định rằng chúng tôi không cần Thần. Hoàn toàn ngược lại, để chúng tôi lấy một ví dụ đơn giản, giả như không có phong thần Barbatos dùng thần lực mang hơi ấm theo gió mùa đến thành Mondstadt, vậy ở thành Mondstadt sẽ có lương thực sung túc để làm rượu không? 
But I do not intend to make my readers think that we could do without archons. On the contrary, say, if Barbatos had not guided the warm monsoons to Mondstadt with his divine powers, would Mondstadt still be so bountiful as to produce the brews that it does?


Đáp án là không, trong phạm vi thành Mondstadt, nếu như không có sức mạnh của Barbatos, thì lương thực của họ thậm chí còn không đủ dùng hàng ngày, khi tôi lật mở sách lịch sử, thậm chí có thể thấy rất lâu về trước, tất cả mọi nơi ở thành Mondstadt đều bị băng tuyết bao phủ, đừng nói đến rượu, ngay cả cuộc sống thường nhật cũng vô cùng khổ sở, nhưng toàn bộ nơi đây đều được cải tạo bởi sức mạnh của phong thần Barbatos.
The answer would be no. Mondstadt is an inland city and would have struggled to provide for itself if not for the grace of Barbatos. If we look back through history, we learn that Mondstadt is situated on a land that was once frozen, where the living conditions were harsh and brewing would be virtually impossible. It was the power of Barbatos that changed everything.


Đây là lời tự dài dòng, nhưng tôi hy vọng khi các độc giả mở ra cuốn quan điểm đơn giản này, nên giữ quan điểm, thật ra môi trường xung quanh chúng ta là do sức mạnh của Thần tạo ra, trên nền tảng này, chúng ta cũng nên nhận thức rõ ràng, thật sự ảnh hưởng đến tư duy, logic, văn hóa, triết học và thẩm mỹ của chúng ta không phải do Thần, mà là do hoàn cảnh khách quan tồn tại bên cạnh chúng ta. 
A cumbersome preface indeed, but I hope that my readers will keep one thing in mind when reading my humble book: while it is the power of archons that created our living environment, we should be conscious of the fact that what shapes our thinking, logic, culture, philosophy and aesthetics is not the archons themselves, but the objective environment that exists around us.


Giống như đề mục của cuốn sách này, người dân ở Teyvat từ đầu đến cuối luôn đồng hành cùng Thần, nhưng cũng chỉ là đồng hành mà thôi.
This world around us is what we have inherited, and what this book shows is that the people of Teyvat have always been, and always will be, heirs to a divine legacy — but not to divinity itself.