Tháp Mondstadt I - The Mondstadt Tower I

Tháp Mondstadt I

Đạo Cụ Nhiệm Vụ

⭐⭐

Thời kỳ quý tộc lộng hành, thiếu nữ dị tộc và cô nhi mang lời nguyền gặp nhau ở tòa tháp cao, sự tương ngộ này có phải điểm báo cho kết cuộc bi thương? Tiểu thuyết lịch sử tráng lệ "Tháp Mondstadt", mở màn!

Câu chuyện

Tại thời đại của quý tộc xa xưa, trên quảng trường Thành Mondstadt có một tòa tháp sừng sững. Mặc dù trên danh nghĩa là xây để tưởng niệm Phong Thần Barbatos, nhưng thực tế chỉ là minh chứng cho quyền lực của những quý tộc. Ở thời đại tối tăm đó, dân chúng dưới sự thống trị chịu đủ sự kìm nén, chỉ có thể cảm nhận được chút vui vẻ có hạn trong Lễ Đánh Cầu. 

In the time of the aristocrats, there stood a high tower in Mondstadt’s plaza. It was built to honor Barbatos the Anemo Archon in name, yet in reality it was nothing more than a flamboyant display of wealth and power by the royal to gloat over the commoners. The one time in the year that the commoners living in these dark times could find a little solace was during Ludi Harpastum.


Lễ đánh cầu năm nay, trên tháp cao xuất hiện một thiếu nữ ngoại quốc xinh đẹp, tên cô là Inès, là ca sĩ lang thang đến từ dân tộc du mục xa xôi. Ngay lập tức, tất cả mọi người trên quảng trường đều bị thu hút bởi phong thái của cô ấy, bất kể quý tộc hay nô lệ, người già hay trẻ nhỏ, đều dõi theo tư thế đánh cầu của cô ấy, và lắng nghe tiếng hát kỳ lạ của cô. 
During one Ludi Harpastum, a wandering singer from a distant land arrived in the city. The name of the exotic lass was Inès, and everyone at the festival was enchanted by her stunning beauty. People of all ages and all walks of life vied to catch a glimpse of her throwing the Harpastum and to hear her sing foreign ballads.


"Chúc phúc của Barbatos thuộc về tất cả mọi người, trong những ngày này còn mặt mày đau khổ mới là tội lỗi!"

“The blessings of Barbatos are for everyone! You are only sinful if you are bitter at such a joyous occasion!”


Vừa hát, Inès vừa phân phát những gì nhận được trong lễ hội cho những người nghèo và trẻ mồ côi trong thành phố.

As she sang these verses, she handed out her earnings during the festival to the poor and orphans in the city.


Một bóng hình gầy gò lẫn vào trong đám người, anh vẫn là đại giáo chủ năm xưa. Giáo chủ yêu Inès ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng niềm tin và sự trung thành với Thần khiến anh vô cùng hổ thẹn vì những cảm xúc không thể kiểm soát của mình. Nhìn những hành động phóng khoáng của Inès, anh lại thấy tức giận vì người con gái ngoại quốc xâm phạm vào quyền của giáo hội mà bố thí cho dân nghèo.
A frail figure stood amongst the crowds. He was the Seneschal, and he fell for her at first sight. But his religious piety filled him with a frustration at his inability to suppress the emotions he was experiencing, and her acts of charity, which violated the Church’s right to aid to the poor, irked him all the more.


Mọi người đều biết, ngày nay trong tin ngưỡng ở thành Mondstadt, Phong Thần Barbatos luôn khuyến khích con người đi tìm tình yêu, dấn thân vào tự do. Vào thời kỳ Phong Thần chìm trong giấc ngủ sâu, do sự thống trị đàn áp của quý tộc, sự nghèo đói của người dân và sự tàn phá của ma long, giáo hội bù nhìn tự xưng là "chính thống" chủ trương cấm dục thanh tu để ngăn chặn sự trừng phạt của Ma Thần, đàn hạc tượng trưng cho Phong Thần cũng chỉ được phép tấu lên những bài ca "thần thánh".
As is known to all, the beliefs of contemporary Mondstadters hold that the Anemo Archon Barbatos encourages people to seek love and pursue freedom, but in the dark ages the Anemo Archon slept, and the city of tormented by the tyranny of the nobles, the poverty of the commoners, and the ravage of the dragon; meanwhile, the self-proclaimed “orthodox” church — a mere figurehead, controlled by the ruling class — advocated abstinence from earthly pleasure to avert divine punishment. Under such circumstances, even the harp which symbolized the wind had been restricted to playing only those songs deemed “holy.”


Nhưng sự thực, cái gọi là "sự trừng phạt của thần" chẳng qua chỉ là bọn quý tộc dùng để che giấu việc bóc lột tàn nhẫn của chúng, chi là cái cớ để khống chế sự tự do của người dân.

However, the notion of “divine punishment” was little more than an excuse fabricated by the nobles to conceal their avarice and restrict the commoners.


"Nếu như cô gái này lưu lại trong thành chắc chắn mọi người sẽ bị cô ta mê hoặc, rốt cuộc cô ta là ma nữ gì?" Đại giáo chủ suy đoán như vậy.

“To let her stay in the city is to bewitch all its inhabitants. What wickedness will this witch bring?” The Seneschal pondered.


Sau đó, đại giáo chủ âm mưu bắt Inès, dự định giam cầm cô ta trong giáo hội đợi xử lý. Theo thông lệ của thời đại quý tộc, cô gái được chọn làm thiếu nữ tung cầu sau khi buổi lễ kết thúc phải ở 3 ngày nơi cung điện của quý tộc để phục dịch, nhận sự bảo hộ của quý tộc. Đại giáo chủ sai con trai nuôi Octave lẻn vào cung điện bắt Inès đi.

And so, the Seneschal plotted to hunt down Inès, and to confine her to the Cathedral while awaiting further instructions. As per the traditions of the time, the maiden chosen to throw the Harpastum should serve at the royal court for three days after the celebration, under the protection of the aristocrats. The Seneschal decided to send his adopted son, Octave, to sneak into the royal court and abduct Inès.


Octave là đứa trẻ không được yêu quý, bị bỏ rơi bởi bố mẹ mê tính từ khi mới chào đời, được đại giáo chủ nuôi nấng thành người. Khi còn bé cậu từng bị dân chúng trong thành xem như điểm dữ dẫn đến sự tàn phá của ma long mà đánh đập bài xích cậu, chỉ có giáo chủ bảo vệ cậu. Octave nếm đủ sự lạnh nhạt của thế gian, chỉ có đại giáo chủ chăm sóc cho cậu như bố ruột, vì thế cậu dường như tin tưởng đại giáo chủ vô điều kiện.
Octave was an unwelcome child, abandoned by his superstitious parents at birth and later raised by the Seneschal. As a child, he was persecuted and abused by the citizens, seen as a bad omen of draconic disasters. The only person who protected Octave was the Seneschal, who treated him like his own son and thus won his utmost trust.


"Ta muốn con hãy mang thiếu nữ tung cầu ngày hôm qua đến đây, đừng làm kinh động bất cứ ai, đừng nhắc đến tên ta với bất cứ ai."

“Bring the maiden who threw the Harpastum yesterday to me! Disturb no-one and do not mention my name.”


Dưới mệnh lệnh của đại giáo chủ, Octave ngây thơ nhân lúc đêm tối trèo lên ban công phòng khách của cung điện. Nhưng nhìn thấy thiếu nữ khóc nỉ non dưới ánh trăng, cảnh tượng chưa từng thấy này đã khuấy động làn sóng trong lòng anh. Octave chỉ biết ngây ngốc ngắm nhìn thiếu nữ ở ban công, cứ thế quên đi nhiệm vụ của mình.

Under orders from the Seneschal, Octave climbed onto the balcony of the court chambers at nightfall. Upon seeing the girl weeping in the moonlight, his pure heart was stirred, for he had never seen such a wondrous sight. He gazed at the girl, leaving his task forgotten.


Cho đến khi sự ồn ào của đám người hầu vang lên, khiến cậu và thiếu nữ bừng tinh từ trong sự im lặng...
But the silence of the tranquil moment shared by Octave and the girl was interrupted by the servants...